苦吟

唐代 卢延让
莫话诗中事,诗中难更无。吟安一个字,撚断数茎须。 险觅天应闷,狂搜海亦枯。不同文赋易,为著者之乎。
huà shī zhōng shì   shī zhōng nán gèng yín ān   niǎn duàn shù jīng
xiǎn tiān yìng mèn   kuáng sōu hǎi tóng wén   wèi zhù zhě zhī