哭徐玑五首

宋代 赵师秀
平生于所学,常若丧其敏。 临池书未成,池水黑已尽。 传来叶岭帖,遂与兰亭近。 凡兹究极功,亦足损肝肾。
píng shēng suǒ xué   cháng ruò sàng mǐn
lín chí shū wèi chéng   chí shuǐ hēi jǐn
chuán lái lǐng tiē   suì lán tíng jìn
fán jiū gōng   sǔn gān shèn