哭薛榆溆同舍

宋代 林景熙
桂花月亦灰,鹏枯海为陆。 自我哭斯文,老泪几盈掬。 故国忽春梦,故人复霜木。 矫矫榆溆君,白首尚儒服。 解后一写心,乾坤两眉蹙。 无力能怒飞,有道欲私淑。 忆游东浦云,马帐肯同宿。 孤灯照寒雨,萧萧半窗竹。 君器硕以方,有如舟万斛。 斂华就本根,耆年谓可卜。 昨别犹是人,今乃在鬼录。 为善未必遐,咆呼真宰酷。 往年海若怒,风涛卷人屋。 脱身鲸鱼吻,长寐固应熟。 寡妻泣帷荒,有子继经术。 彼哉暴殄夫,食必馔金玉。 一士苜蓿肠,夺之胡忍速。 问天天梦梦,秋声满岩谷。
guì huā yuè huī   péng hǎi wèi  
wén   lǎo lèi yíng  
guó chūn mèng   rén shuāng  
jiǎo jiǎo jūn   bái shǒu shàng  
jiě hòu xiě xīn   qián kūn liǎng méi  
néng fēi   yǒu dào shū  
yóu dōng yún   zhàng kěn tóng 宿  
dēng zhào hán   xiāo xiāo bàn chuāng zhú  
jūn shuò fāng   yǒu zhōu wàn  
liǎn huá jiù běn gēn   nián wèi bo  
zuó bié yóu shì rén   jīn nǎi zài guǐ  
wéi shàn wèi xiá   páo zhēn zǎi  
wǎng nián hǎi ruò   fēng tāo juǎn rén  
tuō shēn jīng wěn   cháng mèi yīng shú  
guǎ wéi huāng   yǒu zi jīng shù  
zāi bào tiǎn   shí zhuàn jīn  
shì xu cháng   duó zhī rěn  
wèn tiān tiān mèng mèng   qiū shēng mǎn yán