苦雪寄退之

唐代 卢仝
天王二月行时令,白银作雪漫天涯。山人门前遍受赐, 平地一尺白玉沙。云颓月坏桂英下,鹤毛风剪乱参差。 山人屋中冻欲死,千树万树飞春花。菜头出土胶入地, 山庄取粟埋却车。冷絮刀生削峭骨,冷齑斧破慰老牙。 病妻烟眼泪滴滴,饥婴哭乳声呶呶。市头博米不用物, 酒店买酒不肯赊。闻道西风弄剑戟,长阶杀人如乱麻。 天眼高开欺草芽,我死未肯兴叹嗟。但恨口中无酒气, 刘伶见我相揄揶。清风搅肠筋力绝,白灰压屋梁柱斜。 圣明有道□命汉,可得再见朝日耶。柴门没胫昼不扫, 黄昏绕树栖寒鸦。唯有河南韩县令,时时醉饱过贫家。
tiān wáng èr yuè xíng shí lìng   bái yín zuò xuě màn tiān shān rén mén qián biàn shòu  
píng chǐ bái shā yún tuí yuè huài guì yīng xià   máo fēng jiǎn luàn cēn
shān rén zhōng dòng   qiān shù wàn shù fēi chūn huā cài tóu chū jiāo  
shān zhuāng mái què chē lěng dāo shēng xuē qiào   lěng wèi lǎo
bìng yān yǎn lèi   yīng shēng náo náo shì tóu yòng  
jiǔ diàn mǎi jiǔ kěn shē wén dào 西 fēng nòng jiàn   zhǎng jiē shā rén luàn
tiān yǎn gāo kāi cǎo   wèi kěn xīng tàn jiē dàn hèn kǒu zhōng jiǔ  
liú líng jiàn xiāng qīng fēng jiǎo cháng jīn jué   bái huī liáng zhù xié
shèng míng yǒu dào   mìng hàn   zài jiàn cháo chái mén méi jìng zhòu sǎo  
huáng hūn rào shù hán wéi yǒu nán hán xiàn lìng   shí shí zuì bǎo guò pín jiā