苦雪

清代 魏允札
日影亦欲出,云阴不知让。炯炯天之晴,乃为其所障。 因而致风雪,自朔渐抵望。有时或狂飞,有时或轻飏。 舞空长漫漫,前后非一状。城中千百家,何必皆挟纩。 平地冻杀雀,合向人腹葬。我如老阿先,卧起幸无恙。 独恨无大裘,遍覆逮幽旷。计维抉重云,庶令红日放。
yǐng chū   yún yīn zhī ràng jiǒng jiǒng tiān zhī qíng   nǎi wèi suǒ zhàng
yīn ér zhì fēng xuě   shuò jiàn wàng yǒu shí huò kuáng fēi   yǒu shí huò qīng yáng
kōng zhǎng màn màn   qián hòu fēi zhuàng chéng zhōng qiān bǎi jiā   jiē jiā kuàng
píng dòng shā què   xiàng rén zàng lǎo ā xiān   xìng yàng
hèn qiú   biàn dǎi yōu kuàng wéi jué zhòng yún   shù lìng hóng fàng