苦辛行

唐代 戎昱
且莫奏短歌,听余苦辛词。如今刀笔士,不及屠沽儿。 少年无事学诗赋,岂意文章复相误。东西南北少知音, 终年竟岁悲行路。仰面诉天天不闻,低头告地地不言。 天地生我尚如此,陌上他人何足论。谁谓西江深, 涉之固无忧;谁谓南山高,可以登之游。 险巇唯有世间路,一晌令人堪白头。贵人立意不可测, 等闲桃李成荆棘。风尘之士深可亲,心如鸡犬能依人。 悲来却忆汉天子,不弃相如家旧贫。劝君且饮酒, 酒能散羁愁。谁家有酒判一醉,万事从他江水流。
qiě zòu duǎn   tīng xīn jīn dāo shì   ér
shào nián shì xué shī   wén zhāng xiāng dōng 西 nán běi shǎo zhī yīn  
zhōng nián jìng suì bēi xíng yǎng miàn tiān tiān wén   tóu gào yán
tiān shēng shàng   shàng rén lùn shuí wèi 西 jiāng shēn  
shè zhī yōu   shuí wèi nán shān gāo   dēng zhī yóu
xiǎn wéi yǒu shì jiān   shǎng lìng rén kān bái tóu guì rén  
děng xián táo chéng jīng fēng chén zhī shì shēn qīn   xīn quǎn néng rén
bēi lái què hàn tiān   xiàng jiā jiù pín quàn jūn qiě yǐn jiǔ  
jiǔ néng sàn chóu shuí jiā yǒu jiǔ pàn zuì   wàn shì cóng jiāng shuǐ liú