哭下殇

宋代 张耒
医之不得其方耶,抑其命有短长耶, 独尔能使吾悲若此耶,抑为父者皆爱其子耶。 苍颅夷颡,秀眉清目, 令其存亡,其犹有鬼也。 使无物,则吾复何思。 其尚有知也,则夫荒屋野寺, 风霜雨露,食息谁汝视也。
zhī fāng   mìng yǒu duǎn cháng  
ěr néng shǐ 使 bēi ruò   wèi zhě jiē ài zi  
cāng sǎng   xiù méi qīng  
lìng cún wáng   yóu yǒu guǐ  
shǐ 使    
shàng yǒu zhī   huāng  
fēng shuāng   shí shuí shì