哭吴子珍 其一

清代 谭廷献
人生山海别,日夕念所亲。君子忽沦亡,然疑已悲辛。 既信祗野哭,逆旅岂寝门。寒雨鲜春气,黯黯太空云。 高堂多白发,寡妇犹青春。稚子未毁齿,无术赎君身。 长安有何恋,闻见皆伤神。忧来多狎游,醉饱铄精魂。 我今结习尽,牙琴不复陈。著书真旒赘,子毋惜遗文。
rén shēng shān hǎi bié   niàn suǒ qīn jūn zi lún wáng rán   bēi xīn    
xìn zhī   qǐn mén hán xiān chūn àn   àn tài kōng yún    
gāo táng duō bái   guǎ fu yóu qīng chūn zhì wèi huǐ chǐ 齿   shù shú jūn shēn    
cháng ān yǒu liàn   wén jiàn jiē shāng shén yōu lái duō xiá yóu zuì   bǎo shuò jīng hún    
jīn jié jǐn   qín chén zhù shū zhēn liú zhuì zi   wén