哭吴子珍 其三

清代 谭廷献
故乡忽残毁,群盗横戈矛。刀光满城市,火云复浮浮。 两家老弱在,仓卒将谁投。子家我在远,我家子已休。 结客虽云多,缓急孰与谋。重足待消息,奔命还吾州。 羡子入下泉,亡知当亡忧。不能为国殇,七尺真悠悠。
xiāng cán huǐ   qún dào héng máo dāo guāng mǎn chéng shì   huǒ yún
liǎng jiā lǎo ruò zài   cāng jiāng shuí tóu zi jiā zài yuǎn   jiā zi xiū
jié suī yún duō   huǎn shú móu zhòng dài xiāo xi   bèn mìng hái zhōu
xiàn zi xià quán   wáng zhī dāng wáng yōu néng wéi guó shāng   chǐ zhēn yōu yōu