哭吴子珍 其二

清代 谭廷献
我昔长安归,秋风吊袁生。袁吴为中表,各负侠少名。 我谓子记室,亦呼袁骑兵。袁死子已孤,子死我益惊。 生死凡夫中,苍苍有权衡。但惜二十年,苦为名教争。 推移我岭外,肝腑摧已平。军中周伯子,勿乃犹硁硁。
cháng ān guī   qiū fēng diào yuán shēng yuán wèi zhōng biǎo   xiá shǎo míng
wèi zi shì   yuán bīng yuán   zi jīng
shēng fán zhōng   cāng cāng yǒu quán héng dàn èr shí nián   wèi míng jiào zhēng
tuī lǐng wài   gān cuī píng jūn zhōng zhōu bǎi   nǎi yóu kēng kēng