哭吴亦虚一首

宋代 刘一止
髯吴少年日,轻车驾飞黄。授简千人中,风流蔼东梁。 根植苦不牢,一朝陨清商。谁者不归尽,我独哀此郎。 人物秀且美,叔夜惭龙章。眼看一抔土,瘗此白璧光。 空馀百篇诗,老语惊摧藏。孤儿将谁赖,门户如冰霜。 我非山巨源,感念徒悲伤。恨墨慰九泉,别语尚微茫。
rán shào nián   qīng chē jià fēi huáng shòu jiǎn qiān rén zhōng   fēng liú ǎi dōng liáng
gēn zhí láo   zhāo yǔn qīng shāng shuí zhě guī jìn   āi láng
rén xiù qiě měi   shū cán lóng zhāng yǎn kàn póu   bái guāng
kōng bǎi piān shī   lǎo jīng cuī cáng ér jiāng shuí lài   mén bīng shuāng
fēi shān yuán   gǎn niàn bēi shāng hèn wèi jiǔ quán   bié shàng wēi máng