哭无逸兄三首 其二

宋代 谢薖
文章不用世,岁忽值龙蛇。遽使贤人陨,长兴志士嗟。 有儿才句读,无地可桑麻。赖有兴元尹,能赒孟氏家。
wén zhāng yòng shì   suì zhí lóng shé shǐ xián 使 rén yǔn cháng   xīng zhì shì jiē    
yǒu ér cái dòu   sāng lài yǒu xīng yuán yǐn néng   zhōu mèng shì jiā