哭吴县房耸明府

唐代 皎然
仁人迈厚德,可谓名实全。抚迹若疏旷,会心极精研。 履危节讵屈,著论识不偏。恨以荣级浅,嘉猷未及宣。 伊人期远大,志业难比肩。昭世既合并,吾君藉陶甄。 奈何明明理,与善徒空诠。征教或稽圣,穷源反问天。 一官自吴邑,六翮委江壖。始是牵丝日,翻成撤瑟年。 金膏果不就,玉珮长此捐。倚伏信冥昧,夭修惊后先。 安知忘情子,爱网素已褰。为有深仁感,遂令真性迁。 心悲空林下,泪洒秋景前。夫子寡兄弟,抚孤伤藐然。 倾云为惨结,吊鹤共联翩。割念命归驾,诀词向空筵。 树桃阴始合,爱客位常悬。幡然远行时,崇望归朝旋。 悟兹欢宴隔,哀被岁月延。书带变芳草,履痕移绿钱。 冥期傥可逢,生尽会无缘。幸愿示因业,代君运精专。 相思转寂寞,独往西林泉。欲见故人心,时阅所赠篇。 素高陶靖节,今重楚先贤。芳躅将遗爱,可为终古传。
rén rén mài hòu   wèi míng shí quán ruò shū kuàng   huì xīn jīng yán
wēi jié   zhù lùn shí piān hèn róng qiǎn   jiā yóu wèi xuān
rén yuǎn   zhì nán jiān zhāo shì bìng   jūn táo zhēn
nài míng míng   shàn kōng quán zhēng jiào huò shèng   qióng yuán fǎn wèn tiān
guān   liù wěi jiāng ruán shǐ shì qiān   fān chéng chè nián
jīn gāo guǒ jiù   pèi zhǎng juān xìn míng mèi   yāo xiū jīng hòu xiān
ān zhī wàng qíng zi   ài wǎng qiān wèi yǒu shēn rén gǎn   suì lìng zhēn xìng qiān
xīn bēi kōng lín xià   lèi qiū jǐng qián guǎ xiōng   shāng miǎo rán
qīng yún wéi cǎn jié   diào gòng lián piān niàn mìng guī jià   jué xiàng kōng yán
shù táo yīn shǐ   ài wèi cháng xuán fān rán yuǎn xíng shí   chóng wàng guī cháo xuán
huān yàn   āi bèi suì yuè yán shū dài biàn fāng cǎo   hén 绿 qián
míng tǎng féng   shēng jǐn huì yuán xìng yuàn shì yīn   dài jūn yùn jīng zhuān
xiāng zhuǎn   wǎng 西 lín quán jiàn rén xīn   shí yuè suǒ zèng piān
gāo táo jìng jié   jīn zhòng chǔ xiān xián fāng zhú jiāng ài   wèi zhōng chuán