哭吴卿明辅二首 其一

宋代 刘克庄
水心文印虽传嫡,青出于蓝自一家。尚意祥麟来泰畤,安知怪鵩集长沙。 忤因宫妾头无发,去为将军手污靴。他日史官如立传,先书气节后词华。
shuǐ xīn wén yìn suī chuán   qīng chū lán jiā shàng xiáng lín lái tài zhì   ān zhī guài cháng shā
yīn gōng qiè tóu   wèi jiāng jūn shǒu xuē shǐ guān zhuàn   xiān shū jié hòu huá