哭王赞府

唐代 陈陶
白水流今古,青山送死生。驱驰三楚掾,倏忽一空名。 金玉埋皋壤,芝兰哭弟兄。龙头孤后进,鹏翅失前程。 愁变风云色,悲连鼓角声。落星辞圣代,寒梦闭佳城。 伊昔来江邑,从容副国英。德逾栖棘美,公亚饮冰清。 大厦亡孤直,群儒忆老成。白驹悲里巷,梁木恸簪缨。 陇遂添新草,珠还满旧籝.苍苍难可问,原上晚烟横。
bái shuǐ liú jīn   qīng shān sòng shēng chí sān chǔ yuàn   shū kōng míng
jīn mái gāo rǎng   zhī lán xiōng lóng tóu hòu jìn   péng chì shī qián chéng
chóu biàn fēng yún   bēi lián jiǎo shēng luò xīng shèng dài   hán mèng jiā chéng
lái jiāng   cóng róng guó yīng měi   gōng yǐn bīng qīng
shà wáng zhí   qún lǎo chéng bái bēi xiàng   liáng tòng zān yīng
lǒng suì tiān xīn cǎo   zhū huán mǎn jiù yíng   . cāng cāng nán wèn   yuán shàng wǎn yān héng