哭王仆射相公

唐代 刘禹锡
子侯一日病,滕公千载归。门庭怆已变,风物澹无辉。 群吏谒新府,旧宾沾素衣。歌堂忽暮哭,贺雀尽惊飞。
zi hóu bìng   téng gōng qiān zǎi guī mén tíng chuàng biàn   fēng dàn huī
qún xīn   jiù bīn zhān táng   què jǐn jīng fēi