哭王继昌 其二
吾家碧树忽先摧,已去谁能赋七哀。石椁正逢王果堕,玉棺独召子乔来。
山巅鹤去那容挽,床上琴亡更不开。想到灵芝梦游处,更无长乐晓钟催。
wú
吾
jiā
家
bì
碧
shù
树
hū
忽
xiān
先
cuī
摧
,
yǐ
已
qù
去
shuí
谁
néng
能
fù
赋
qī
七
āi
哀
。
。
shí
石
guǒ
椁
zhèng
正
féng
逢
wáng
王
guǒ
果
duò
堕
,
yù
玉
guān
棺
dú
独
zhào
召
zǐ
子
qiáo
乔
lái
来
。
。
shān
山
diān
巅
hè
鹤
qù
去
nà
那
róng
容
wǎn
挽
,
chuáng
床
shàng
上
qín
琴
wáng
亡
gèng
更
bù
不
kāi
开
。
。
xiǎng
想
dào
到
líng
灵
zhī
芝
mèng
梦
yóu
游
chù
处
,
gèng
更
wú
无
cháng
长
lè
乐
xiǎo
晓
zhōng
钟
cuī
催
。
。