哭外舅湛公

清代 陈恭尹
硕德堪千载,高名重一时。黄槐随凤诏,彩笔对彤墀。 下座人皆仰,微言世所思。游轻驷马贵,归尽彩衣嬉。 问讼中途反,评才满月移。不安林下席,将饱路傍饥。 当食推盘粟,妨民拔露葵。郭生难得友,钟子信堪师。 以德应能寿,论年不及衰。坏梁歌已矣,朝菌忽先之。 罢市乡人哭,怜芳楚老悲。酸风朝飒沓,寒雨夏凄其。 吊客来飞鹤,闲窗怨子规。自嗟逢世难,饮恨向天涯。 望海情何极,寻乡梦每疑。烟尘销未得,书札到何迟。 昔者趋庭训,因之拜羽仪。稍能酬客语,才解诵亲诗。 不以东床傲,殊深户牖知。国忧期共奋,家难忽相随。 庑下依皋伯,舟中学范蠡。提携无异父,期许欲过儿。 离别奄逾岁,风流渺莫追。长歌泪如霰,何待岘山碑。
shuò kān qiān zǎi   gāo míng zhòng shí huáng huái suí fèng zhào   cǎi duì tóng chí
xià zuò rén jiē yǎng   wēi yán shì suǒ yóu qīng guì   guī jìn cǎi
wèn sòng zhōng fǎn   píng cái mǎn yuè ān lín xià   jiāng bǎo bàng
dāng shí tuī pán   fáng mín kuí guō shēng nán de yǒu   zhōng xìn kān shī
yīng néng shòu 寿   lùn nián shuāi huài liáng   zhāo jūn xiān zhī
shì xiāng rén   lián fāng chǔ lǎo bēi suān fēng cháo   hán xià
diào lái fēi   xián chuāng yuàn guī jiē féng shì nán   yǐn hèn xiàng tiān
wàng hǎi qíng   xún xiāng mèng měi yān chén xiāo wèi   shū zhá dào chí
zhě tíng xùn   yīn zhī bài shāo néng chóu   cái jiě sòng qīn shī
dōng chuáng ào   shū shēn yǒu zhī guó yōu gòng fèn   jiā nán xiāng suí
xià gāo   zhōu zhōng xué fàn xié   guò ér
bié yǎn suì   fēng liú miǎo zhuī cháng lèi xiàn   dài xiàn shān bēi