哭所知

唐代 李咸用
朝作青云士,暮为玄夜人。风灯无定度,露薤亦逡巡。 乘马惊新冢,书帷摆旧尘。只应从此去,何处福生民。
cháo zuò qīng yún shì   wèi xuán rén fēng dēng dìng   xiè qūn xún
chéng jīng xīn zhǒng   shū wéi bǎi jiù chén zhǐ yìng cóng   chǔ shēng mín