哭遂州萧侍郎二十四韵

唐代 李商隐
遥作时多难,先令祸有源。初惊逐客议,旋骇党人冤。 密侍荣方入,司刑望愈尊。皆因优诏用,实有谏书存。 苦雾三辰没,穷阴四塞昏。虎威狐更假,隼击鸟逾喧。 徒欲心存阙,终遭耳属垣。遗音和蜀魄,易箦对巴猿。 有女悲初寡,无男泣过门。朝争屈原草,庙馁莫敖魂。 迥阁伤神峻,长江极望翻。青云宁寄意,白骨始沾恩。 早岁思东阁,为邦属故园。登舟惭郭泰,解榻愧陈蕃。 分以忘年契,情犹锡类敦。公先真帝子,我系本王孙。 啸傲张高盖,从容接短辕。秋吟小山桂,春醉后堂萱。 自叹离通籍,何尝忘叫阍。不成穿圹入,终拟上书论。 多士还鱼贯,云谁正骏奔。暂能诛倏忽,长与问乾坤。 蚁漏三泉路,螀啼百草根。始知同泰讲,徼福是虚言。
yáo zuò shí duō nàn   xiān lìng huò yǒu yuán chū jīng zhú   xuán hài dǎng rén yuān
shì róng fāng   xíng wàng zūn jiē yīn yōu zhào yòng   shí yǒu jiàn shū cún
sān chén méi   qióng yīn sài hūn wēi gèng jiǎ   sǔn niǎo xuān
xīn cún quē   zhōng zāo ěr zhǔ yuán yīn shǔ   duì yuán
yǒu bēi chū guǎ   nán guò mén cháo zhēng yuán cǎo   miào něi áo hún
jiǒng shāng shén jùn   cháng jiāng wàng fān qīng yún níng   bái shǐ zhān ēn
zǎo suì dōng   wèi bāng shǔ yuán dēng zhōu cán guō tài   jiě kuì chén fān
fēn wàng nián   qíng yóu lèi dūn gōng xiān zhēn   běn wáng sūn
xiào ào zhāng gāo gài   cóng róng jiē duǎn yuán qiū yín xiǎo shān guì   chūn zuì hòu táng xuān
tàn tōng   cháng wàng jiào hūn chéng chuān 穿 kuàng   zhōng shàng shū lùn
duō shì hái guàn   yún shuí zhèng jùn bēn zàn néng zhū shū   zhǎng wèn qián kūn
lòu sān quán   jiāng bǎi cǎo gēn shǐ zhī tóng tài jiǎng   jiǎo shì yán