枯树

宋代 许棐
几年柴立荒塍下,春雨秋风总不知。一点阳和到桃李,红红白白便盈枝。
nián chái huāng chéng xià   chūn qiū fēng zǒng zhī diǎn yáng dào táo hóng   hóng bái bái biàn yíng 便 zhī