哭侍妾梁氏文姞 其二

清代 屈大均
忍弃双儿去,匆匆赴夜台。死亡多口谶,斋戒早心灰。 玉化紫烟气,珠倾明月胎。事予空二九,朝露苦相催。
rěn shuāng ér   cōng cōng tái wáng duō kǒu chèn   zhāi jiè zǎo xīn huī
huà yān   zhū qīng míng yuè tāi shì kōng èr jiǔ   zhāo xiāng cuī