哭侍妾梁氏文姞 其八

清代 屈大均
怪鸟啼三夕,声声入曲房。非祥吾早识,薄命汝偏当。 忽绝青琴响,频埋碧玉光。免怀双稚子,犹自唤姨娘。
guài niǎo sān   shēng shēng fáng fēi xiáng zǎo shí   mìng piān dāng
jué qīng qín xiǎng   pín mái guāng miǎn huái 怀 shuāng zhì   yóu huàn niáng