哭诗六章 其四

宋代 王令
哭莫傍沧海,泪落长海流。流深风涛多,驾荡覆我舟。 不若洒春草,荆榛芜蔓茎。怨气触草死,犹得香兰生。
bàng cāng hǎi   lèi luò cháng hǎi liú liú shēn fēng tāo duō jià   dàng zhōu    
ruò chūn cǎo   jīng zhēn màn jīng yuàn chù cǎo yóu   xiāng lán shēng