哭诗六章

宋代 王令
目虽泪所出,由来心乃源。 白日照我面,意欲乾丸澜。 而不照我心,我泪何由乾。 况在重云遮,使我何自安。
suī lèi suǒ chū   yóu lái xīn nǎi yuán  
bái zhào miàn   qián wán lán  
ér zhào xīn   lèi yóu qián  
kuàng zài zhòng yún zhē   shǐ 使 ān