哭圣俞

宋代 欧阳修
昔逢诗老伊水头,青衫白马渡伊流。 汉声八节响石楼,坐中辞气凌清秋。 一饮百盏不言休,酒酣思逸语更遒。 河南丞相称贤侯,後车日载枚与邹。 我年最少力方优,明珠白璧相报投。 诗成希深拥鼻讴,师鲁卷舌藏戈矛。 三十年间如转眸,屈指十九归山丘, 凋零所余身百忧。晚登玉墀侍珠旒, 诗老齑盐太学愁。乖离会合谓无由, 此会天幸非人谋。颔须已白齿根浮, 子年加我貌则不。欢犹可强闲屡偷, 不觉岁月成淹留。文章落笔动九州, 釜甑过午无饙馏。良时易失不早收, 箧瓦砾遗琳璆。荐贤转石古所尤, 此事有职非吾羞。命也难知理莫求, 名声赫赫掩诸幽。翩然素旐归一舟, 送子有泪流如沟。
féng shī lǎo shuǐ tóu   qīng shān bái liú  
hàn shēng jié xiǎng shí lóu   zuò zhōng líng qīng qiū  
yǐn bǎi zhǎn yán xiū   jiǔ hān gèng qiú  
nán chéng xiàng chēng xián hòu   hòu chē zài méi zōu  
nián zuì shǎo fāng yōu   míng zhū bái xiāng bào tóu  
shī chéng shēn yōng ōu   shī juǎn shé cáng máo  
sān shí nián jiān zhuǎn móu   zhǐ shí jiǔ guī shān qiū  
diāo líng suǒ shēn bǎi yōu wǎn dēng chí shì zhū liú    
shī lǎo yán tài xué chóu guāi huì wèi yóu    
huì tiān xìng fēi rén móu hàn bái chǐ gēn 齿    
zi nián jiā mào huān yóu qiáng xián tōu    
jué suì yuè chéng yān liú wén zhāng luò dòng jiǔ zhōu    
zèng guò fēn liú liáng shí shī zǎo shōu    
qiè lín qiú jiàn xián zhuǎn shí suǒ yóu    
shì yǒu zhí fēi xiū mìng nán zhī qiú    
míng shēng yǎn zhū yōu piān rán zhào guī zhōu    
sòng zi yǒu lèi liú gōu