哭舍弟二首

唐代 李中
鸿雁离群后,成行忆日存。谁知归故里,只得奠吟魂。 虫蠹书盈箧,人稀草拥门。从兹长恸后,独自奉晨昏。 浮生多夭枉,惟尔最堪悲。同气未归日,慈亲临老时。 旧诗传海峤,新冢枕江湄。遗稚呜呜处,黄昏绕繐帷。
hóng 鸿 yàn qún hòu   chéng háng cún shéi zhī guī   zhǐ de diàn yín hún
chóng shū yíng qiè   rén cǎo yōng mén cóng cháng tòng hòu   fèng chén hūn
shēng duō yāo wǎng   wéi ěr zuì kān bēi tóng wèi guī   qīn lín lǎo shí
jiù shī chuán hǎi qiáo   xīn zhǒng zhěn jiāng méi zhì chù   huáng hūn rào suì wéi