哭僧

唐代 清尚
道力自超然,身亡同坐禅。水流元在海,月落不离天。 溪白葬时雪,风香焚处烟。世人频下泪,不见我师玄。
dào chāo rán   shēn wáng tóng zuò chán shuǐ liú yuán zài hǎi   yuè luò tiān
bái zàng shí xuě   fēng xiāng fén chù yān shì rén pín xià lèi   jiàn shī xuán