苦热闻田夫语有感

宋代 朱淑贞
日轮推火烧长空,正是六月三伏中。旱云万叠赤不雨,地裂河枯尘起风。 农忧田亩死禾黍,车水救田无暂处。日长饥渴喉咙焦,汗血勤劳谁与语。 播插耕耘功已足,尚愁秋晚无成熟。云霓不至空自忙,恨不抬头向天哭。 寄语豪家轻薄儿,纶巾羽扇将何为。田中青稻半黄槁,安坐高堂知不知。
lún tuī huǒ shāo cháng kōng   zhèng shì liù yuè sān zhōng hàn yún wàn dié chì   liè chén fēng    
nóng yōu tián shǔ   chē shuǐ jiù tián zàn chù zhǎng hóu lóng jiāo hàn   xuè qín láo shuí    
chā gēng yún gōng   shàng chóu qiū wǎn chéng shú yún zhì kōng máng hèn   tái tóu xiàng tiān    
háo jiā qīng ér   guān jīn shàn jiāng wéi tián zhōng qīng dào bàn huáng gǎo ān   zuò gāo táng zhī zhī