苦热四叠韵答徐半溪

明代 顾应祥
老夫病暑不耐夏,口苦啖粥如啖炙。虽无竹石富平泉,薄有草堂开魏野。 发狂欲叫转炮焦,习静澄心亦潇洒。洞庭一苇吾欲航,河朔千杯谁共把。 野人赠我醒酒石,云是得之太湖者。置之茅亭相对时,清风徐来岂论价。 园树如经烈火焚,盆荷不见琼珠泻。世途巳悟鹿覆蕉,肉眼谁分珠与瓦。 白首甘为抱瓮迂,黑甜偷得浮生暇。高槐细柳聊自娱,水阁凉亭㡳须假。 代谢炎凉理则然,吾徒莫更相惊诧。
lǎo bìng shǔ nài xià   kǒu dàn zhōu dàn zhì suī zhú shí píng quán báo   yǒu cǎo táng kāi wèi    
kuáng jiào zhuǎn pào jiāo   jìng chéng xīn xiāo dòng tíng wěi háng   shuò qiān bēi shuí gòng    
rén zèng xǐng jiǔ shí   yún shì de zhī tài zhě zhì zhī máo tíng xiāng duì shí qīng   fēng lái lùn jià    
yuán shù jīng liè huǒ fén   pén jiàn qióng zhū xiè shì 鹿 jiāo ròu   yǎn shuí fēn zhū    
bái shǒu gān wèi bào wèng   hēi tián tōu shēng xiá gāo huái liǔ liáo shuǐ   liáng tíng zhǐ jiǎ    
dài xiè yán liáng rán   gēng xiāng jīng chà