苦热

宋代 刘攽
生长自吴会,北游逾十期。来还遂衰老,衰老何用知。 六月江湖间,烦炎若蒸炊。畴昔不惮暑,今者殊畏之。 纤絺置如仇,羽扇常自随。对案不得餐,脍炙成蒺藜。 忆我童稚岁,烈日犹奔驰。斗草出百品,承蜩睨乔枝。 涧颜不待濯,流汗始为嬉。自怜筋力便,岂谓天序移。 往闻终南间,盛夏含冰澌。将家就高寒,长与卑湿辞。
shēng zhǎng huì   běi yóu shí lái huán suì shuāi lǎo shuāi   lǎo yòng zhī    
liù yuè jiāng jiān   fán yán ruò zhēng chuī chóu dàn shǔ jīn   zhě shū wèi zhī    
xiān chī zhì chóu   shàn cháng suí duì àn cān kuài   zhì chéng    
tóng zhì suì   liè yóu bēn chí dòu cǎo chū bǎi pǐn zhěng   tiáo qiáo zhī    
jiàn yán dài zhuó   liú hàn shǐ wèi lián jīn biàn 便   wèi tiān    
wǎng wén zhōng nán jiān   shèng xià hán bīng jiāng jiā jiù gāo hán zhǎng   bēi shī 湿