苦热

唐代 王维
赤日满天地,火云成山岳。草木尽焦卷,川泽皆竭涸。 轻纨觉衣重,密树苦阴薄。莞簟不可近,絺绤再三濯。 思出宇宙外,旷然在寥廓。长风万里来,江海荡烦浊。 却顾身为患,始知心未觉。忽入甘露门,宛然清凉乐。
chì mǎn tiān   huǒ yún chéng shān yuè cǎo jǐn jiāo juàn   chuān jiē jié
qīng wán jué zhòng   shù yīn báo wǎn diàn jìn   chī zài sān zhuó
chū zhòu wài   kuàng rán zài liáo kuò cháng fēng wàn lái   jiāng hǎi dàng fán zhuó
què shēn wéi huàn   shǐ zhī xīn wèi jué gān mén   wǎn rán qīng liáng