哭晴弟汪去伪墓

宋代 楼钥
内弟幼而敏,抗志欲决科。 一行试曹掾,吏才犹患多。 谓当为时用,舌在如命何。 通籍已艰阻,入幕终蹉跎。 我生依外家,侵寻阅羲娥。 视君如同气,竹马声相和。 少长联研席,词场深琢磨。 相期到晚岁,杖屦俱婆娑。 宁知五年别,君随东逝波。 忆同戍溪行,我马君乘鸁。 马驽费十驾,鸁后已倍过。 重来意惨怆,树拥山嵳峩。 嗟君父与兄,相望空山阿。 宿草埋白璧,寒风撼林柯。 沉吟痛畴昔,有泪如悬河。
nèi yòu ér mǐn   kàng zhì jué  
xíng shì cáo yuàn   cái yóu huàn duō  
wèi dāng wéi shí yòng   shé zài mìng  
tōng jiān   zhōng cuō tuó  
shēng wài jiā   qīn xún yuè é  
shì jūn tóng   zhú shēng xiāng  
shào zhǎng lián yán   chǎng shēn zhuó  
xiāng dào wǎn suì   zhàng suō  
níng zhī nián bié   jūn suí dōng shì  
tóng shù xíng   jūn chéng luó  
fèi shí jià   luó hòu bèi guò  
chóng lái cǎn chuàng   shù yōng shān cuó é  
jiē jūn xiōng   xiāng wàng kōng shān ē  
宿 cǎo mái bái   hán fēng hàn lín  
chén yín tòng chóu   yǒu lèi xuán