哭钱侍御

清代 姚鼐
能国惟君子,平时让俊民。九苞鸣大夏,一鹗降秋旻。 士尽归遗直,朝方赏谏臣。如何孤有德,终叹百其身。 家世昆明远,声名上国珍。青编先珥笔,白简奋当仁。 受诏乘轺急,当官襆被贫。九流分混污,三族责顽嚚。 始使清流重,终教恶女颦。迁官依日侧,持节度江滨。 鲁酒师围赵,曾参罪惑亲。湘东辞树蕙,滇海卧诛榛。 脱颖贤名旧,闻丝帝念新。云霄重起翼,风雨又司晨。 授命官何择,贤劳事不均。更生徒禁闼,长孺是前薪。 心苦非抟石,言高触秉钧。苟无光日照,蚤与禦魑邻。 被薄焚香夜,盘空剪韭春。孤危仍不恤,溘死又谁论。 节概今无两,文章古与伦。庙堂虚谠议,馆阁重诗人。 昔试儒家法,招徕观国宾。登玆一片玉,忝作九方歅。 晏笑铺筵会,潺湲揽袂辰。江湖漂击棹,霄汉望拖银。 远慰空庭目,时烹尺素鳞。病羸增复减,儿女学兼姻。 任道诚无负,论交亦有神。祝鸡从废坠,乘骥又邅迍。 宇宙宏才少,风霜往迹陈。苍生卒何望,青史岂终沦。
néng guó wéi jūn zi   píng shí ràng jùn mín jiǔ bāo míng xià   è jiàng qiū mín    
shì jǐn guī zhí   cháo fāng shǎng jiàn chén yǒu zhōng   tàn bǎi shēn    
jiā shì kūn míng yuǎn   shēng míng shàng guó zhēn qīng biān xiān ěr bái   jiǎn fèn dāng rén    
shòu zhào chéng yáo   dāng guān bèi pín jiǔ liú fēn hùn sān   wán yín    
shǐ shǐ 使 qīng liú zhòng   zhōng jiào è pín qiān guān chí   jié jiāng bīn    
jiǔ shī wéi zhào   zēng shēn zuì huò qīn xiāng dōng shù huì diān   hǎi zhū zhēn    
tuō yǐng xián míng jiù   wén niàn xīn yún xiāo zhòng fēng   yòu chén    
shòu mìng guān   xián láo shì jūn gēng shēng jìn zhǎng   shì qián xīn    
xīn fēi tuán shí   yán gāo chù bǐng jūn gǒu guāng zhào zǎo   chī lín    
bèi báo fén xiāng   pán kōng jiǎn jiǔ chūn wēi réng   yòu shuí lùn    
jié gài jīn liǎng   wén zhāng lún miào táng dǎng guǎn   zhòng shī rén    
shì jiā   zhāo lái guān guó bīn dēng piàn tiǎn   zuò jiǔ fāng yīn    
yàn xiào yán huì   chán yuán lǎn mèi chén jiāng piāo zhào xiāo   hàn wàng tuō yín    
yuǎn wèi kōng tíng   shí pēng chǐ lín bìng léi zēng jiǎn ér   xué jiān yīn    
rèn dào chéng   lùn jiāo yǒu shén zhù cóng fèi zhuì chéng   yòu zhān zhūn    
zhòu hóng cái shǎo   fēng shuāng wǎng chén cāng shēng wàng qīng   shǐ zhōng lún