哭普儿

宋代 周紫芝
胸中欠梨枣,种此无明根。造物初戏剧,忧伤裂心肝。 夺我破壳雏,长鸣犹未翰。况乃渥洼种,堕地已足观。 此理竟莫晓,老泪空阑干。端如卜子夏,泪尽双眼眢。 母哭不忍听,听之鼻辛酸。人言有子尔,欲遣吾心宽。 有生无短长,视死同一叹。晓人当如是,自晓终为难。 究竟无奈何,哀哉亦何言。安得大灵龟,骑云款天门。
xiōng zhōng qiàn zǎo   zhǒng míng gēn zào chū yōu   shāng liè xīn gān    
duó chú   cháng míng yóu wèi hàn kuàng nǎi zhǒng duò   guān    
jìng xiǎo   lǎo lèi kōng lán gān duān bo zi xià lèi   jǐn shuāng yǎn yuān    
rěn tīng   tīng zhī xīn suān rén yán yǒu zi ěr   qiǎn xīn kuān    
yǒu shēng duǎn cháng   shì tóng tàn xiǎo rén dāng shì   xiǎo zhōng wéi nán    
jiū jìng nài   āi zāi yán ān líng guī   yún kuǎn tiān mén