苦贫

宋代 陆游
老作清时版籍民,深耕迨及故山春。 熟思岂是天贫我,妄计还忧鬼笑人。 但使甑中余麦饭,何妨涧底采荆薪。 此穷正坐清狂尔,莫向瞿昙问宿因。
lǎo zuò qīng shí bǎn mín   shēn gēng dài shān chūn
shú shì tiān pín   wàng hái yōu guǐ xiào rén
dàn shǐ 使 zèng zhōng mài fàn   fáng jiàn cǎi jīng xīn
qióng zhèng zuò qīng kuáng ěr   xiàng tán wèn 宿 yīn