括意难忘

宋代 林正大
汹汹松风。更浮云皓皓,轻度春空。精神新发越,宾主少从容。犀箸厌,涤昏E3C2。茗碗策奇功。待试与,平章甲乙,为问涪翁。 建溪日铸争雄。笑罗山梅岭,不数严邛。胡桃添味永,甘菊助香浓。投美剂,与和同。雪满兔瓯溶。便一枕,庄周蝶梦,安乐窝中。 李白送张承祖之东都序:吁咄哉!仆书室坐愁,亦已久矣。每思欲遐登蓬莱,极目四海,手弄白日,顶摩青穹,挥斥幽愤,不可得也。而金骨未变,玉颜已缁,何尝不扪松伤心,抚鹤叹息。误学书剑,薄游人间,紫禁九重,碧山万里,有才无命,甘于后时。刘表不用于祢衡,暂来江夏;贺循喜逢于张翰,且乐船中。遇达人张侯,大雅君子。统泛舟之役,在清川之湄。谈玄赋诗,连兴数月。醉尽花柳,赏穷江夏。王命有程,告以于迈。烟景晚色,惨为愁容。系飞帆于半天,泛渌水于遥海。欲去不去,更开芳尊。乐虽寰中,趣逸天外。平生酣畅,未若此时。至于清谈浩歌,雄笔丽藻,笑饮醁酒,醉挥素琴,余实不愧于古人也。扬袂远别,何时归来。想洛阳之秋风,鲙鲈鱼以相待。诗可赠远,无乃阙乎!
xiōng xiōng sōng fēng gèng yún hào hào   qīng chūn kōng jīng shén xīn yuè   bīn zhǔ shǎo cóng róng zhù yàn   hūn   E   3   C   2 E3C2。 míng wǎn gōng dài shì   píng zhāng jiǎ   wèi wèn wēng
jiàn zhù zhēng xióng xiào luó shān méi lǐng   shù yán qióng táo tiān wèi yǒng   gān zhù xiāng nóng tóu měi   tóng xuě mǎn ōu róng biàn 便 zhěn   zhuāng zhōu dié mèng   ān zhōng
bái sòng zhāng chéng zhī dōng dōu   duō zāi   shū shì zuò chóu   jiǔ měi xiá dēng péng lái   hǎi   shǒu nòng bái   dǐng qīng qióng   huī chì yōu fèn   de ér jīn wèi biàn   yán   cháng mén sōng shāng xīn   tàn xué shū jiàn   báo yóu rén jiān   jìn jiǔ zhòng   shān wàn   yǒu cái mìng   gān hòu shí liú biǎo yòng héng   zàn lái jiāng xià   xún féng zhāng hàn   qiě chuán zhōng rén zhāng hóu   jūn tǒng fàn zhōu zhī   zài qīng chuān zhī méi tán xuán shī   lián xīng shù yuè zuì jǐn huā liǔ   shǎng qióng jiāng xià wáng mìng yǒu chéng   gào mài yān jǐng wǎn   cǎn wèi chóu róng fēi fān bàn tiān   fàn shuǐ yáo hǎi   gèng kāi fāng zūn suī huán zhōng   tiān wài píng shēng hān chàng   wèi ruò shí zhì qīng tán hào   xióng zǎo   xiào yǐn jiǔ   zuì huī qín   shí kuì rén yáng mèi yuǎn bié   shí guī lái xiǎng luò yáng zhī qiū fēng   kuài xiāng dài shī zèng yuǎn   nǎi quē