括一丛花

宋代 林正大
知章骑马似乘船。落井眼花圆。汝阳三斗朝天去,左丞相、鲸吸长川。潇酒宗之,皎如玉树,举盏望青天。 长齐苏晋爱逃禅、李白富诗篇。三杯草圣传张旭,更焦遂、五斗惊筵。一笑相逢,衔杯乐圣,同是饮中仙。 王逸少兰亭记:永和九年,岁在癸丑,暮春之初,会于会稽山阴之兰亭,修禊事也。群贤毕至,少长咸集。此地有崇山峻岭,茂林修竹,又有清流激湍,映带左右,引以为流觞曲水,列坐其次。虽无丝竹管弦之盛,一觞一咏,亦足以畅叙幽情。是日也,天朗气清,惠风和畅,仰观宇宙之大,俯察品类之盛。所以游目骋怀,足以极视听之娱,信可乐也。夫人之相与,俯仰一世。或取诸怀抱,晤言一室之内,或因寄所托,放浪形骸之外。虽取舍万殊,静躁不同,当其欣于所遇,暂得于已,快然自足,不知老之将至。及其所之既倦,情随事迁,感慨系之矣。向之所欣,俯仰之间,已为陈迹,犹不能不以之兴怀。况修短随化,终期于尽。古人云:死生亦大矣。岂不痛哉!每览昔人兴感之由,若合一契,未尝不临文嗟悼,不能喻之于怀。固知一死生为虚诞,齐彭觞为妄作。后之视今,亦犹今之视昔,悲夫!故列叙时人,录其所述,虽世殊事异,所以兴怀,其致一也。后之览者,亦将有感于斯文。
zhī zhāng shì chéng chuán luò jǐng yǎn huā yuán yáng sān dòu cháo tiān   zuǒ chéng xiàng jīng cháng chuān xiāo jiǔ zōng zhī   jiǎo shù   zhǎn wàng qīng tiān
zhǎng jìn ài táo chán bái shī piān sān bēi cǎo shèng chuán zhāng   gèng jiāo suì dǒu jīng yán xiào xiāng féng   xián bēi shèng   tóng shì yǐn zhōng xiān
wáng shǎo lán tíng   yǒng jiǔ nián   suì zài guǐ chǒu   chūn zhī chū   huì kuài shān yīn zhī lán tíng   xiū shì qún xián zhì   shào zhǎng xián yǒu chóng shān jùn lǐng   mào lín xiū zhú   yòu yǒu qīng liú tuān   yìng dài zuǒ yòu   yǐn wéi liú shāng shuǐ   liè zuò suī zhú guǎn xián zhī shèng   shāng yǒng   chàng yōu qíng shì   tiān lǎng qīng   huì fēng chàng   yǎng guān zhòu zhī   chá pǐn lèi zhī shèng suǒ yóu chěng huái 怀   shì tīng zhī   xìn rén zhī xiāng   yǎng shì huò zhū huái 怀 bào   yán shì zhī nèi   huò yīn suǒ tuō   fàng làng xíng hái zhī wài suī shě wàn shū   jìng zào tóng   dāng xīn suǒ   zàn   kuài rán   zhī lǎo zhī jiāng zhì suǒ zhī juàn   qíng suí shì qiān   gǎn kǎi zhī xiàng zhī suǒ xīn   yǎng zhī jiān   wèi chén   yóu néng zhī xīng huái 怀 kuàng xiū duǎn suí huà   zhōng jǐn rén yún   shēng tòng zāi   měi lǎn rén xīng gǎn zhī yóu   ruò   wèi cháng lín wén jiē dào   néng zhī huái 怀 zhī shēng wèi dàn   péng shāng wèi wàng zuò hòu zhī shì jīn   yóu jīn zhī shì   bēi   liè shí rén   suǒ shù   suī shì shū shì   suǒ xīng huái 怀   zhì hòu zhī lǎn zhě   jiāng yǒu gǎn wén