括水调歌

宋代 林正大
华裾织翡翠,金辔闹珑E8AE。宝蹄轻稳,香尘满地骤隆隆。云是东京才子,名擅文章钜伯,一世独推雄。高盖拥宾从,下马气如虹。 运元精,钟神秀,贯当中。磊磊落落,二十八宿列心胸。前殿当年奏赋,笔补天工造化,声价欲摩空。却笑庞眉客,垂翅附冥鸿。 刘禹锡武昌老人说笛歌:武昌老人七十馀,手把庚令相闻书。自言年少学吹笛,早事曹王曾赏激。往年征镇戍蕲州,楚山萧萧笛竹秋。当时买林恣搜索,典却身上乌貂裘。古苔苍苍封老节,石上孤生饱风雪。商声五音随指发,水中龙应行云绝。曾将黄鹤楼上吹,一声占尽秋江月。如今老去兴独迟,音韵高低耳不知。气力已无心尚在,时时一曲梦中吹。
huá zhī fěi cuì   jīn pèi nào lóng   E   8   A   E E8AE。 bǎo qīng wěn   xiāng chén mǎn zhòu lóng lóng yún shì dōng jīng cái   míng shàn wén zhāng   shì tuī xióng gāo gài yōng bīn cóng   xià hóng
yùn yuán jīng   zhōng shén xiù   guàn dāng zhōng lěi lěi luò luò   èr shí xiù 宿 liè xīn xiōng qián diàn 殿 dāng nián zòu   tiān gōng zào huà   shēng jià kōng què xiào páng méi   chuí chì míng hóng 鸿
liú chāng lǎo rén shuō   chāng lǎo rén shí   shǒu gēng lìng xiāng wén shū yán nián shào xué chuī   zǎo shì cáo wáng céng shǎng wǎng nián zhēng zhèn shù zhōu   chǔ shān xiāo xiāo zhú qiū dāng shí mǎi lín sōu suǒ   diǎn què shēn shàng diāo qiú tái cāng cāng fēng lǎo jié   shí shàng shēng bǎo fēng xuě shāng shēng yīn suí zhǐ   shuǐ zhōng lóng yìng xíng yún jué céng jiāng huáng lóu shàng chuī   shēng zhàn jǐn qiū jiāng yuè jīn lǎo xīng chí   yīn yùn gāo ěr zhī xīn shàng zài   shí shí mèng zhōng chuī