括水调歌

宋代 林正大
落日岘山下,倒着接{罒離}回。傍人笑问山翁。日日醉归来。三万六千长日,一日杯倾三百,罍麹恐糟台。汉水鸭头绿,变酒入金罍。 白铜E96F,鸬鹚杓,鹦鹉杯。轻车快马,凤笙龙筦更相催。自有清风明月,刚道不须钱买,对此玉山颓。水自东流去,猿自夜声哀。 欧阳公明妃曲:胡人以鞍马为家,射猎为俗。泉甘草美无常处,鸟惊兽骇争驰逐。谁将汉女嫁胡儿,风沙无情貌如玉。身行不见中国人,马上自作思归曲。推手为琵却手琶。胡人共听亦咨嗟。玉颜流落死天涯,琵琶却传来汉家。汉宫争按新声谱,遗恨已深声更苦。纤纤女手生洞房,学得琵琶不下堂。不识黄云出塞路,岂知此声能断肠。
luò xiàn shān xià   dào zhe jiē   { wǎng   } huí bàng rén xiào wèn shān wēng zuì guī lái sān wàn liù qiān cháng   bēi qīng sān bǎi   léi kǒng zāo tái hàn shuǐ tóu 绿   biàn jiǔ jīn léi
bái tóng   E   9   6   F   E96F,   biāo yīng bēi qīng chē   kuài fèng shēng lóng guǎn gēng xiāng cuī yǒu qīng   fēng míng yuè gāng dào   qián mǎi duì shān tuí   shuǐ dōng liú
ōu yáng gōng míng fēi   rén ān wèi jiā   shè liè wèi quán gān cǎo měi cháng chǔ   niǎo jīng shòu hài zhēng chí zhú shuí jiāng hàn jià ér   fēng shā qíng mào shēn xíng jiàn zhōng guó rén   shàng zuò guī tuī shǒu wèi què shǒu rén gòng tīng jiē yán liú luò tiān   pa què chuán lái hàn jiā hàn gōng zhēng àn xīn shēng   hèn shēn shēng gèng xiān xiān shǒu shēng dòng fáng   xué pa xià táng shí huáng yún chū sài   zhī shēng néng duàn cháng