括清平乐

宋代 林正大
若耶溪女。笑隔荷花语。日照新妆明楚楚,香袖风飖轻举。 谁家白面游郎。两三遥映垂杨。醉踏落花归去,踌躇空断柔肠。 玉川子有所思:当时我醉美人家,美人颜色娇如花。今日美人弃我去,青楼珠箔天之涯。娟娟姮娥月,三五盈又缺。翠眉蝉鬓生别离,一望不见心断绝。心断绝,几千里。梦中醉卧巫山云,觉来泪滴湘江水。湘江两岸花木深,美人不见愁人心。含愁更奏绿绮琴,调歌弦绝无知音。美人兮美人,不知为暮雨兮为朝云。相思一夜梅花发,忽到窗前疑是君。
ruò xiào huā zhào xīn zhuāng míng chǔ chǔ   xiāng xiù fēng yáo qīng
shuí jiā bái miàn yóu láng liǎng sān yáo yìng chuí yáng zuì luò huā guī   chóu chú kōng duàn róu cháng
chuān yǒu suǒ   dāng shí zuì měi rén jiā   měi rén yán jiāo huā jīn měi rén   qīng lóu zhū tiān zhī juān juān héng é yuè   sān yíng yòu quē cuì méi chán bìn shēng bié   wàng jiàn xīn duàn jué xīn duàn jué   qiān mèng zhōng zuì shān yún   jué lái lèi xiāng jiāng shuǐ xiāng jiāng liǎng àn huā shēn   měi rén jiàn chóu rén xīn hán chóu gèng zòu 绿 qín   diào xián jué zhī yīn měi rén měi rén   zhī wèi wèi zhāo yún xiāng méi huā   dào chuāng qián shì jūn