括摸鱼儿

宋代 林正大
醉之乡、其去中国,不知其几千里。其土平旷无涯际。其气和平一揆。无寒暑,无聚落居城,无怒而无喜。昔黄帝氏。仅获造其都,归而遂悟,结绳已非矣。 及尧舜,盖亦至其边鄙。终身太平而治。武王得志于周世。命立酒人之氏。从此后,独阮籍渊明,往往逃而至。何其淳寂。岂古华胥,将游是境,余故为之记。 杜工部丽人行:三月三日天气新,长安水边多丽人。熊浓意远淑且真,肌理细腻骨肉匀。绣罗衣裳照暮春。蹙金孔雀银麒麟。头上何所有?翠微バ叶垂鬓唇,背后何所见?珠压腰衱稳称身。就中云幕椒房亲,赐名大国虢与秦。紫驼之峰出翠釜,水精之盘行秦鳞。犀筋厌饫久未下,銮刀缕切空纷纶。黄门飞鞚不动尘,御厨丝络送八珍。箫鼓哀吟感鬼神,宾从杂遝实要津。后来鞍马何逡巡。当轩下马入锦茵。杨花落雪覆白苹,青鸟飞去衔红巾。炙手可热势绝伦,慎莫近前丞相嗔。
zuì zhī xiāng zhōng guó   zhī qiān píng kuàng píng kuí hán shǔ   luò chéng   ér huáng shì jǐn huò zào dōu   guī ér suì   jié shéng fēi
yáo shùn   gài zhì biān zhōng shēn tài píng ér zhì wáng zhì zhōu shì mìng jiǔ rén zhī shì cóng hòu   ruǎn yuān míng   wǎng wǎng táo ér zhì chún huá   jiāng yóu shì jìng   wèi zhī
gōng rén xíng   sān yuè sān tiān xīn   cháng ān shuǐ biān duō rén xióng nóng yuǎn shū qiě zhēn   ròu yún xiù luó shang zhào chūn jīn kǒng què yín lín tóu shàng suǒ yǒu   cuì wēi   chuí bìn chún   bèi hòu suǒ jiàn   zhū yāo jié wěn chèn shēn jiù zhōng yún jiāo fáng qīn   míng guó guó qín tuó zhī fēng chū cuì   shuǐ jīng zhī pán xíng qín lín jīn yàn jiǔ wèi xià   luán dāo qiē kōng fēn lún huáng mén fēi kòng dòng chén   chú luò sòng zhēn xiāo āi yín gǎn guǐ shén   bīn cóng shí yào jīn hòu lái ān qūn xún dāng xuān xià jǐn yīn yáng huā lào xuě bái píng   qīng niǎo fēi xián hóng jīn zhì shǒu shì jué lún   shèn jìn qián chéng xiàng chēn