括满江红

宋代 林正大
太一真人,莲叶向、中流荡漾。凌万顷、风为帆席,浪为轻桨。乱舞翠绡云雾薄,卧看玉宇琉璃晃。似飘然、万斛举龙骧,随波荡。 太华顶,花十丈。飘一叶,借清赏。倩龙眠老手、为渠摹仿。鳌禁岧峣谁寓直,玉堂学士今刘向。要清宵、特地杖青藜,来相访。 东坡书林和靖诗后:吴侬生长湖山曲,呼吸湖光饮山渌。不论世外隐君子,佣奴贩妇皆冰玉。先生可是绝俗人,神清骨冷无由俗。我不识君曾梦见,瞳子了然光可烛。遗篇妙字处处有,步绕西湖看不足。诗如东野不言寒,书似西台差少肉。平生高节已难继,将死微言犹可录。自言不作封禅书,更有悲吟白头曲。我笑吴人不好事,好作祠堂傍修竹。不然配食水仙王,一盏寒泉荐秋菊。
tài zhēn rén   lián xiàng zhōng liú dàng yàng líng wàn qǐng fēng wèi fān   làng wèi qīng jiǎng luàn cuì xiāo yún báo   kàn liú li huǎng shì piāo rán wàn lóng xiāng   suí dàng
tài huá dǐng   huā shí zhàng piāo   jiè qīng shǎng qiàn lóng mián lǎo shǒu wèi fǎng 仿 áo jìn tiáo yáo shuí zhí   táng xué shì jīn liú xiàng yào qīng xiāo zhàng qīng   lái xiāng fǎng 访
dōng shū lín jìng shī hòu   nóng shēng zhǎng shān   guāng yǐn shān lùn shì wài yǐn jūn zi   yōng fàn jiē bīng xiān sheng shì jué rén   shén qīng lěng yóu shí jūn céng mèng jiàn   tóng liǎo rán guāng zhú piān miào chù chù yǒu   rào 西 kàn shī dōng yán hán   shū shì 西 tái chà shǎo ròu píng shēng gāo jié nán   jiāng wēi yán yóu yán zuò fēng shàn shū   gèng yǒu bēi yín bái tóu xiào rén hǎo shì   hǎo zuò táng bàng xiū zhú rán pèi shí shuǐ xiān wáng   zhǎn hán quán jiàn qiū