括满江红

宋代 林正大
落魄高人,拚百万、青铜一醉。挥素手、朱绳一抹,四筵惊起。催织寒虫秋弄月,叫群独雁天水。更黄鹂、紫燕对春风,争繁脆。 悲楚国,羁臣意。怜汉女,逾千里。似深闺恩怨,共相汝尔。我有江南丘壑趣,此弦能道心中事。要曲肱、时听写松风,云窗里。 山谷水仙花:凌波仙子生尘袜,水上轻盈步微月。是谁招此断肠魂?种作寒花寄愁绝。含香体素欲倾城,山FA2A是弟梅是兄。坐对真成被花恼,出门一笑大江横。
luò gāo rén   pàn bǎi wàn qīng tóng zuì huī shǒu zhū shéng   yán jīng cuī zhī hán chóng qiū nòng yuè   jiào qún yàn tiān shuǐ gèng huáng yàn duì chūn fēng   zhēng fán cuì
bēi chǔ guó   chén lián hàn   qiān shì shēn guī ēn yuàn   gòng xiāng ěr yǒu jiāng nán qiū   xián néng dào xīn zhōng shì yào gōng shí tīng xiě sōng fēng   yún chuāng
shān shuǐ xiān huā   líng xiān shēng chén   shuǐ shàng qīng yíng wēi yuè shì shuí zhāo duàn cháng hún   zhǒng zuò hán huā chóu jué hán xiāng qīng chéng   shān   F   A   2   A FA2A shì méi shì xiōng zuò duì zhēn chéng bèi huā   nǎo chū mén xiào jiāng