括临江仙

宋代 林正大
须信乾坤如逆旅,都来一梦浮生。夜游秉烛尽欢情。阳春烟景媚,乐事史来并。 座上群公皆俊秀,高谈幽赏俱清。飞觞醉月莫辞频。休论金谷罚,七步看诗成。 李白清平调辞:开元中,禁中初重木芍药,即今牡丹也。得四本:红、紫、浅红通白者,上移植于沉香亭前。花方繁开,上乘照夜车,太真妃以步辇从。诏选梨园弟子,得乐一十六色。李龟年以歌擅一时,手持檀版,将欲歌。上曰:赏名花,对妃子,焉用旧乐:命以金花笺宣赐翰林供奉李白立进清平调辞三章。白承诏旨,宿酲犹未解,援笔赋之: 云想衣裳花想容。春风拂槛露花浓。若非群玉山头见,会向瑶台月下逢。 一枝红艳露凝香。云雨巫山枉断肠。借问汉宫谁得似,可怜飞燕舞红妆。 名花倾国两相欢。长得君王带笑看。解释春风无限恨,沉香亭北倚兰干。 辞进,促龟年歌之。太真妃持颇黎七宝杯,酌西凉州蒲萄酒,笑领歌辞,意甚厚。饮罢,敛绣巾重拜。上自是顾李白尤异于诸学士云。
xìn qián kūn   dōu lái mèng shēng yóu bǐng zhú jìn huān qíng yáng chūn yān jǐng mèi   shì shǐ lái bìng
zuò shàng qún gōng jiē jùn xiù   gāo tán yōu shǎng qīng fēi shāng zuì yuè pín xiū lùn jīn   kàn shī chéng
bái qīng píng diào   kāi yuán zhōng   jìn zhōng chū zhòng sháo yào   jīn dan běn   hóng qiǎn hóng tōng bái zhě   shàng zhí chén xiāng tíng qián huā fāng fán kāi   shàng chéng zhào chē   tài zhēn fēi niǎn cóng zhào xuǎn yuán   shí liù guī nián shàn shí   shǒu chí tán bǎn   jiāng shàng yuē   shǎng míng huā   duì fēi   yān yòng jiù   mìng jīn huā jiān xuān hàn lín gòng fèng bái jìn qīng píng diào sān zhāng bái chéng zhào zhǐ   宿 chéng yóu wèi jiě   yuán zhī  
yún xiǎng shang huā xiǎng róng chūn fēng kǎn huā nóng ruò fēi qún shān tóu jiàn   huì xiàng yáo tái yuè xià féng
zhī hóng yàn níng xiāng yún shān wǎng duàn cháng jiè wèn hàn gōng shuí de   lián fēi yàn hóng zhuāng
míng huā qīng guó liǎng xiāng huān zhǎng de jūn wáng dài xiào kàn jiě shì chūn fēng xiàn hèn   chén xiāng tíng běi lán gàn
jìn   guī nián zhī tài zhēn fēi chí bǎo bēi   zhuó 西 liáng zhōu táo jiǔ   xiào lǐng   shén hòu yǐn   liǎn xiù jīn zhòng bài shàng shì bái yóu zhū xué shì yún