括酹江月

宋代 林正大
杏花春晚散馀芳、着处萦帘穿箔。唤起幽人明月夜,步月褰衣行乐。置酒花前,清香争发,雪挽长条落。山城薄酒,共君一笑同酌。 且须眼底柔英,尊中清影,放待杯行数。莫遣洞箫声断处,月落杯空牢寞。只恐明朝,残红栖绿,卷地东风恶。更须来岁,花时携酒寻约。 李贺高轩过:华裾织翠青如葱,金环压辔玲珑。马蹄隐耳声隆隆,入门下马气如虹。云是东京才子、文章钜公。二十八宿罗心胸,元精耿耿贯当中。殿前作赋声摩空,笔补造化天无功。庞眉书客感秋蓬,谁知死草生华风!我今垂翅附冥鸿,他日不羞蛇作龙。
xìng huā chūn wǎn sàn fāng zhuó chù yíng lián chuān 穿 huàn yōu rén míng yuè   yuè qiān xíng zhì jiǔ huā qián   qīng xiāng zhēng   xuě wǎn cháng tiáo luò shān chéng jiǔ   gòng jūn xiào tóng zhuó
qiě yǎn róu yīng   zūn zhōng qīng yǐng   fàng dài bēi xíng shù qiǎn dòng xiāo shēng duàn chù   yuè luò bēi kōng láo zhǐ kǒng míng cháo   cán hóng 绿   juǎn dōng fēng è gèng lái suì   huā shí xié jiǔ xún yuē
gāo xuān guò   huá zhī cuì qīng cōng   jīn huán pèi líng lóng yǐn ěr shēng lóng lóng   mén xià hóng yún shì dōng jīng cái wén zhāng gōng èr shí xiù 宿 luó xīn xiōng   yuán jīng gěng gěng guàn dāng zhōng diàn 殿 qián zuò shēng kōng   zào huà tiān gōng páng méi shū gǎn qiū péng   shéi zhī cǎo shēng huá fēng   jīn chuí chì míng hóng 鸿   xiū shé zuò lóng