括江神子

宋代 林正大
拾遗流落锦宫城。故人情。眼为青。时向百花,潭水濯冠缨。韦曲杜陵行乐地,尘土暗,叹漂零。 园翁溪友总比邻。酒盈尊。肯相亲。落日蹇驴,扶醉两眉颦。磊落平生忠义胆,诗与酒,醉还醒。 范文正严先生祠堂记:先生,汉光武之故人也,相尚以道。及帝握赤符,乘六龙,得圣人之时,臣妾亿兆,天下孰加焉,惟先生以节高之。既而动星象,归江湖,得圣人之清,泥涂轩冕,天下熟加焉,惟光武以礼下之。在虫之上九,众方有为,而独不事王侯,高尚其志,先生以之。在屯之初九,阳德方亨,而能以贵下贱,大得民也,光武以之。盖先生之心,出乎日月之上;光武之器,包乎天地之外。微先生,不能成光武之大;微光武,岂能遂先生之高哉!而使贪夫廉、儒夫立,是有大功于名教也。某来守都邦,始构堂而尊焉。乃复其为后者四家,以奉祠事。又从而歌曰:“云山苍苍。江水泱泱。先生之风,山高水长。”
shí liú luò jǐn gōng chéng rén qíng yǎn wèi qīng shí xiàng bǎi huā   tán shuǐ zhuó guān yīng wéi líng xíng   chén àn   tàn piāo líng
yuán wēng yǒu zǒng lín jiǔ yíng zūn kěn xiāng qīn luò jiǎn   zuì liǎng méi pín lěi luò píng shēng zhōng dǎn   shī jiǔ   zuì hái xǐng
fàn wén zhèng yán xiān sheng táng   xiān sheng   hàn guāng zhī rén   xiāng shàng dào chì   chéng liù lóng   shèng rén zhī shí   chén qiè 亿 zhào   tiān xià shú jiā yān   wéi xiān sheng jié gāo zhī ér dòng xīng xiàng   guī jiāng   shèng rén zhī qīng   xuān miǎn   tiān xià shú jiā yān   wéi guāng xià zhī zài chóng zhī shàng jiǔ   zhòng fāng yǒu wéi   ér shì wáng hóu   gāo shàng zhì   xiān sheng zhī zài tún zhī chū jiǔ   yáng fāng hēng   ér néng guì xià jiàn   de mín   guāng zhī gài xiān sheng zhī xīn   chū yuè zhī shàng   guāng zhī   bāo tiān zhī wài wēi xiān sheng   néng chéng guāng zhī   wēi guāng   néng suì xiān sheng zhī gāo zāi   ér shǐ 使 tān lián   shì yǒu gōng míng jiào mǒu lái shǒu dōu bāng   shǐ gòu táng ér zūn yān nǎi wèi hòu zhě jiā   fèng shì yòu cóng ér yuē     :“ yún shān cāng cāng jiāng shuǐ yāng yāng xiān sheng zhī   fēng shān gāo shuǐ