括江神子

宋代 林正大
狂胡鞍马自为家。遣宫娃。嫁胡沙。万里风烟,行不见京华。马上思归哀怨极,推却手,奏琵琶。 胡儿共听亦咨嗟。貌如花。落天涯。谁按新声,争向汉宫夸。纤手不知离别苦,肠欲断,恨如麻。 李白蜀道难:噫嘘嚱、危乎高哉,蜀道之难难于上青天!蚕丛及鱼凫,开国何茫然。尔来四万八千岁,不与秦塞通人烟。西当太白有鸟道,可以横绝峨眉巅。地崩山摧壮士死,然后天梯石栈相句连。上有横河断海之浮云,下有冲波逆折之回川。黄鹤之飞尚不能过,猿猱欲度愁攀缘。青泥何盘盘,百步九折萦岩峦,扪参历井仰胁息,以手拊膺坐长叹。问君西游何当还,畏涂巉岩不可攀。但见悲鸟号古木,雄飞呼雌上青天,使人听此凋朱颜。连峰去天不盈尺,枯松倒挂倚绝壁。飞湍瀑流争喧豗,砯崖转石万壑雷。其险也若此,嗟尔远道之人,胡为乎来哉!剑阁峥嵘而崔嵬,一夫当关,万夫莫开。所守或匪亲,化为狼与豺。朝避猛虎,夕避长蛇。磨牙吮血,杀人如麻。锦城虽云乐,不如早还家。蜀道之难难于上青天,侧身西望长咨嗟!
kuáng ān wèi jiā qiǎn gōng jià shā wàn fēng yān   xíng jiàn jīng huá shàng guī āi yuàn   tuī què shǒu   zòu pa
ér gòng tīng jiē mào huā luò tiān shuí àn xīn shēng   zhēng xiàng hàn gōng kuā qiàn shǒu zhī bié   cháng duàn   hèn
bái shǔ dào nán   wēi gāo zāi   shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān   cán cóng   kāi guó máng rán ěr lái wàn qiān suì   qín sāi tōng rén yān 西 dāng tài bái yǒu niǎo dào   héng jué é méi diān bēng shān cuī zhuàng shì   rán hòu tiān shí zhàn xiāng lián shàng yǒu héng duàn hǎi zhī yún   xià yǒu chōng shé zhī huí chuān huáng zhī fēi shàng néng guò   yuán náo chóu pān yuán qīng pán pán   bǎi jiǔ zhé yíng yán luán   mén shēn jǐng yǎng xié   shǒu yīng zuò cháng tàn wèn jūn 西 yóu dāng hái   wèi chán yán pān dàn jiàn bēi niǎo hào   xióng fēi shàng qīng tiān   shǐ 使 rén tīng diāo zhū yán lián fēng tiān yíng chǐ   sōng dào guà jué fēi tuān liú zhēng xuān huī   pīng zhuǎn shí wàn léi xiǎn ruò   jiē ěr yuǎn dào zhī rén   wéi lái zāi   jiàn zhēng róng ér cuī wéi   dāng guān   wàn kāi suǒ shǒu huò fěi qīn   huà wèi láng chái cháo měng   cháng shé shǔn xuè   shā rén jǐn chéng suī yún   zǎo huán jiā shǔ dào zhī nán nán shàng qīng tiān   shēn 西 wàng zhǎng jiē