括苍石门瀑布

宋代 戴复古
少泊石门观瀑布,明知是水却疑非。 乱抛雪玉从天下,散作云烟到地飞。 夜听萧萧洗尘梦,风吹细细湿人衣。 谢公蜡屐经行处,闻有留题在翠微。
shǎo shí mén guān   míng zhī shì shuǐ què fēi
luàn pāo xuě cóng tiān xià   sàn zuò yún yān dào fēi
tīng xiāo xiāo chén mèng   fēng chuī shī 湿 rén
xiè gōng jīng xíng chǔ   wén yǒu liú zài cuì wēi