昆山慧聚寺次孟郊韵

宋代 王安石
僧蹊蟠青苍,莓苔上秋床。 露翰饥更清,风茑远亦泉。 扫石出古色,洗松纳空光。 久游不忍还,迫迮冠盖场。
sēng pán qīng cāng   méi tái shàng qiū chuáng
hàn gèng qīng   fēng niǎo yuǎn quán
sǎo shí chū   sōng kōng guāng
jiǔ yóu rěn hái   guān gài chǎng